loader

Để chạm vào hạnh phúc

Hạnh phúc là mẫu số chung, là mong ước chính đáng của tất cả mọi con người, mọi gia đình, mọi xứ sở. Nhưng trong cuộc đời này, mấy ai nắm trọn vẹn hạnh phúc?

Đi tìm “chân dung” của hạnh phúc

Ở mỗi người, mỗi nhà, mỗi thế hệ, mỗi thời đại, mỗi xã hội quan niệm hạnh phúc là khác nhau.

Chẳng hạn, có người xem hạnh phúc là hài lòng với những gì mình có theo suy nghĩ biết đủ. Cũng có người cho rằng hạnh phúc là khi ta có sức khỏe tốt, một sự nghiệp như ý, một gia đình ấm cúng và những người bạn tri kỉ.

Hạnh phúc cũng có khi là những điều giản dị: có một công việc yêu thích để làm, có một người để yêu thương, một nơi bình yên để đi về. Hay gần hơn, hạnh phúc được đo bằng việc mỗi sáng vui vẻ đi làm, mỗi tối hăm hở về nhà…

Lại có những vĩ nhân gọi hạnh phúc theo một cách của riêng họ.

Ví như, nhà hiền triết Mahatma Gandhi bảo rằng: “Hạnh phúc là khi mà những gì bạn nghĩ, những gì bạn nói và những gì bạn làm hòa quyện vào nhau”.

Điều này giống như thông điệp mà các tín đồ Thiên Chúa giáo tin tưởng: “Bình an dưới thế cho người thiện tâm”, để khẳng định hạnh phúc có từ cái tâm an bình của mỗi người, là sự tĩnh tại trong sâu thẳm tâm hồn.

Liệu có thể hạnh phúc chăng nếu nghĩ một đằng nói một nẻo và làm thì thành chuyện khác?

Liệu có hạnh phúc chẳng với một lối sống “trình diễn” như những “kịch sĩ” trong cả đời thường?

Người anh hùng Che Guevara thì cho rằng: “Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích mà là trên từng chặng đường đi”.

Đi một bước dù ngắn hay dài mà cảm thấy mình tiến lên, mình đến gần hơn với lẽ sống và lý tưởng của mình thì là hạnh phúc.

Hay như triết lý nhà Phật mà ta thường nghe: An lạc trong từng bước chân…

Rồi cũng có ý kiến phản biện rằng: ranh giới giữa biết đủ, biết hài lòng và thỏa hiệp với bản thân mình là rất mong manh. Bởi khi ta luôn nghĩ rằng “ừ, vậy là được rồi…”, thì chính là lúc mà ta ngừng nỗ lực, ngừng cống hiến để làm cho cuộc sống của bản thân và cộng đồng của mình tiến về phía trước.

Sẽ rất nhanh, những cái “biết đủ” và sự hài lòng dễ dãi này sẽ làm ta chán ngán. Sẽ rất nhanh, hạnh phúc biến mất khi ta không hiểu được ý nghĩa cuộc đời mình nằm ở đâu?

Vậy hạnh phúc là biết đủ, biết hài lòng hay biết vượt qua, chinh phục…. hay là cái gì khác?

Để chạm vào hạnh phúc

Nếu hạnh phúc không phải là “biết đủ”, biết hài lòng, mà là “luôn vượt qua những thử thách”, “luôn chinh phục những ước mơ”, là “đạt được những gì mình muốn”.

Vậy thực ra, con người muốn gì?

Có thể thấy rằng, dù con người có thể lên sao Hỏa hay làm chủ mặt trăng, nhưng trong mỗi chúng ta vẫn tồn tại những mong muốn “rất con người”.

Như một mô hình của nhà triết học và tâm lý học Abraham Maslow, nhu cầu của con người sẽ bắt đầu từ mong muốn thiết thân là được tồn tại (có cái ăn, cái mặc, có chỗ trú ẩn, được học hành…) cho đến những thứ cao hơn như đời sống tinh thần và sự an toàn, rồi nhu cầu kết nối xã hội…

Và tiếp đến là nhu cầu khẳng định bản thân… Để rồi cuối cùng, mong đạt đến cái đích cao là thỏa mãn nhu cầu “mình được coi trọng” và “mình là quan trọng”.

Điều này cũng tương tự như John Dewey, triết gia về giáo dục có ảnh hưởng lớn đến nền giáo dục Mỹ trong thế kỷ 20, từng nói: thị dục huyễn ngã (muốn được trọng) là ước muốn quan trọng và khẩn thiết của con người.

Để Bạn thực sự thấy mình đang hạnh phúc

Có những người đang có trong tay hạnh phúc, nhưng họ lại chưa thực sự cảm nhận được nó. Bởi vì họ luôn nhìn những thứ rất xa, những điều không thuộc về mình.

Do vậy, để thực sự cảm thấy hạnh phúc, Bạn cần biết mình đang có những thứ gì? Mình đang may mắn đến mức nào mới được sở hữu những thứ đó.

Và dành thời gian để tận hưởng chúng.

Khi đã tận hưởng, đã cảm nhận thì giữ cho cảm xúc đó luôn cháy mãnh liệt trong Bạn, biến thành động lực giúp Bạn có được những điều hạnh phúc khác.

Bật mí: Hạnh phúc cảm nhận rõ ràng khi cho đi, khi ta làm một việc gì tốt cho ai đó. Như: một Bác sĩ dùng hết tâm, y đức của mình để cứu sống một bệnh nhân, một nhà Hiền triết dùng cả đời để giảng đạo, giúp người người nhà nhà có được tâm bình an. Hay đơn giản là ai đó cho Bạn mượn chiếc ô khi trời mưa…